Thursday, November 12, 2009

#24 – Anh Lãm và Salt Lake City – Phần 1





Phần 1

Người bạn trên mạng nói chung quy cũng là một người bạn giống như những người bạn khác ở ngoài đời.  Anh Lãm là một trong những người bạn tôi quen trên mạng qua mạng kết nối ở trang web www.thoiaotrang.com (TAT). Tôi gia nhập trang web này từ lúc năm 1999 thì phải, lúc đó thì nhóm còn là trong trang www.muctim.com, chỉ là sau này mới đổi qua TAT và tham gia cho đến tận bây giờ.  Hồi đầu chúng tôi chỉ quen biết nhau vậy thôi, không có nói chuyện nhiều vì tôi không biết anh ở ngoài đời ra sao, chỉ biết anh tên Lãm, ở Canada vậy thôi.

Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau cũng là lúc anh qua bên Salt Lake này công tác, năm đó là tháng 12 năm 2007.  Lần đó, anh Lãm chưa biết tôi ở Salt Lake city, khi anh biết anh phải bay qua tận Salt Lake city xa xôi này công tác, anh lên forum trang TAT hỏi han có ai ở đấy không để hẹn ra nói chuyện vì đi xa cho nên kiếm bạn tán dóc cho đỡ buồn và coi như có thổ địa để biết thêm về thành phố đó.  Ở SLC thì có tôi, nick trên mạng là TinhNhi và một cô bạn kia nữa nick là Xitrum tên thật là Nghi, nhưng hình như lần đó cô ta không có lên mạng để đọc được bài viết của anh cho nên rốt cuộc chỉ có tôi ra gặp anh.

Lần đầu gặp anh lúc đó trời tuyết đang đổ rất nhiều, lạnh thấu xương, nhưng đối với anh thì nhiệt độ lạnh đó không có khác mấy so với thành phố Toronto, Canada anh ở.  Lần đầu gặp đó, thấy anh vui vẻ, thân thiện, nói chuyện rất vui và thấy hạp.  Nói thật trước khi gặp anh, nhìn hình trên mạng do nhỏ Lan aka Mắt Nheo (mặt dù nhỏ không bao giờ biết nheo mắt cả) đưa cho tôi thì trong đầu tôi nghĩ “à, anh chắc khó tánh lắm vì nhìn mặt anh hơi… dữ”.  Nhưng cũng đúng, bạn đừng bao giờ chấm điểm một cuốn sách qua trang bìa của nó.  Bên trong cái lớp vỏ hơi dữ và khó chịu ấy của anh là một tánh tình vui vẻ, hài hước và thân thiện.

Lúc gặp anh là anh đang ở trong Peery Hotel nằm trên đường 110 W 300 S, cái hotel này có nhiều cái vui mà mãi đến tận lần thứ hai gặp mặt khi anh trở lại SLC và cũng ở khách sạn đó thì anh mới kể cho tôi biết mà tôi sẽ nói thêm một lát nữa đây.  Anh leo lên xe do anh Chinh lái và chúng tôi chào hỏi niềm nở với nhau rồi tôi hỏi: “anh Lãm đói không nè, anh muốn ăn gì?” anh nói ngay “mấy hôm nay qua đây toàn bị ăn đồ mỹ không hà, không có miếng cơm vô bụng thôi cho anh đi ăn đồ Việt Nam đi” và chúng tôi chở anh tới quán Việt Nam cũng không xa nơi anh ở mấy, được gọi là Mì La Cai .

Bắt đầu cuộc gặp là như thế, lần đầu gặp nói chuyện với anh cũng vui nhưng tôi không còn nhớ chúng tôi đã nó gì với nhau nhiều, cé lẽ thời điểm đó tôi chưa có viết blog, hoặc trí nhớ nó tệ hơn bây giờ chăng ?  Thôi thì để tôi kể về lần gặp thứ hai để đền bù vậy .


sẽ tiếp tục vào phần 2

1 comment:

  1. tiep tuc di em yeu...dang hoi an uong gay can ma

    ReplyDelete

Hover Pin It Code