Saturday, September 26, 2009

#17 – Suy Nghĩ Sau Ngày Sinh Nhật



Từ hôm qua đến giờ, tâm trạng và đầu óc tôi luôn nghĩ tới những chuyện…

Tại sao trong cuộc sống, có những người chỉ biết chiếm lời từ người khác, họ chỉ muốn được lợi cho bản thân mình.  Tôi ghét những người đó, tôi luôn mang quan niệm vào cuộc sống của mình rằng, nếu những gì không phải thuộc về mình thì đừng lấy, đừng chôm và đừng gạt đi.   Có nhiều người khác lại thích chơi những trò chơi chỉ cho thỏa mãng sở thích của họ mà không nghĩ tới cảm giác của người khác. Tôi không thích những loại người như vậy, nhưng từ bấy lâu nay, xung quanh tôi, tôi đã gặp nhiều rồi.  Mà tôi không thể lên án, tôi không thể chỉ trích họ, nói cho họ trở tốt, vì “giang sơn dễ đổi, bản tánh khó dời” nhưng tôi lại bực mình thay khi tôi luôn phải đối diện với họ, thật ra, tôi có thể chọn không cần tiếp xúc, nhưng có những lúc lại không thể không làm.

Điều tôi mong muốn duy nhất cho cuộc sống này đó là mọi người sống hòa thuận lẫn nhau, không tranh chấp, không ganh ghét, không giận hờn và nhất là luôn đối xử tốt và lịch sự với nhau.  Không cần biết họ thân nhau bao nhiêu, mỗi con người đều có cảm xúc riêng và không mong người ngoài khoấy động vào.  Nếu mình không thích người ta làm như vậy thì cũng đừng nên làm vậy với người ta.  Đôi khi những thứ xung quanh mình làm mình bực bội, khó chịu, ước gì mình có thể bay lên không trung và biến tất cả theo ý mình, nhưng đó cũng là ý nghĩ thôi.

Hôm nay đi trung thu do cộng đồng tổ chức, nhìn khung cảnh đó, bàn ghế đó mà cách đây sáu năm, tôi cũng từng tới đây, lúc đó tôi trẻ hơn giờ, cách nhìn cũng khác giờ.  Lúc đó tôi hồn nhiên hơn, hôm nay ngồi nhìn dòng người qua lại, bỗng chợt nhận ra “mình đã khác xưa rồi”, rồi những ý nghĩa khác lại len lỏi vào. Nghe một bài nhạc hòa tấu, và chợt ước mong một điều ước vốn không thể nào có thể làm được, đó là quay ngược về dòng thời gian của thuở xưa, cầm theo máy chụp hình để chụp lại những ký ức xa xôi, những khoảnh khắc mà đến giờ tôi vẫn còn nhớ, nhưng nó chỉ là trong ký ức, nó không hiện hữu được như một tấm hình khi chụp lại.  Tôi thích chụp hình cũng là vì vậy, nhiều khi đang type một dòng chữ, trong đầu lại nghĩ,: mình đang ở hiện tại, hiện tại bây giờ là mình biết mình đang làm gì, nhìn thấy gì xung quanh, nhưng chỉ một phút sau đó nó lại là một giây phút khác.  Một năm sau nó sẽ không giống như giây phút này.

Đôi khi nghĩ rằng thời gian trôi nhanh quá, chỉ muốn nhìn kỹ khung cảnh xung quanh thêm một lần để mai sau này nghĩ lại vẫn có thể miêu tả nó.  Dạo gần đây, mỗi ngày trôi qua tôi cảm thấy sợ hơn, nghĩ rằng mình chưa làm được gì cả, mà cứ từng năm từng năm trôi qua.  Tôi phải tranh thủ chạy với thời gian, phải tranh thủ với chính bản thân mình.

No comments:

Post a Comment

Hover Pin It Code