Một tình yêu thánh thiện vốn có xảy ra trên thế gian này hay không, khi con trai và con gái mới bắt đầu một tình yêu, họ thường trao nhau những cái ôm, những nụ hôn nồng nàn để rồi phải để nhớ tới nhau và không hối tiếc. Nhưng rồi cũng vì thời gian trôi qua, họ lại cảm thấy chán nhau và không muốn nhìn nhau vì những cái lý do mà chỉ người trong cuộc mới hiểu nổi. Rồi họ lại tìm đến những cảm giác vốn không có hiện hữu trên thế gian này. Con người vốn là như vậy, luôn đi tìm những thứ không thuộc về mình, nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu, không phải là họ muốn đâu, mà giữa dòng đời ồn ã này, họ không tìm được những giây phút bình yên, cho nên họ mới đi tìm cảm giác mà họ vốn nên có ? Nhưng rồi như vậy là đúng hay sai ?
(TX)
No comments:
Post a Comment